Cảm nghĩ về bà kính yêu của em

Đề bài: Cảm nghĩ về bà kính yêu của em

Cảm nghĩ về bà – Bài làm

Trong gia đình em thì em luôn yêu thương nhất chính là bà của mình. Bà chính là người bạn chia sẻ với em nhiều niềm vui nỗi buồn trong cuộc sống. Bà chính là người mẹ thứ hai của em, không sinh ra em nhưng lại dạy dỗ cho em nhiều điều hay lẽ phải trong cuộc sống.

Bà ngoại của em là một người tuy không mang nặng và sinh ra em. Những ngày từ nhỏ em đã sống cùng với bà của mình bởi ba mẹ em phải đi công tác xa nhà thường xuyên không tiện cho việc chăm sóc em, nên mọi việc nuôi dưỡng chăm sóc em đều do một tay bà nuôi nấng. Em ở với bà từ năm em ba tuổi cho tới nay em đã 13 tuổi. Trong quãng thời gian mười năm đó tình cảm của hai bà cháu vô cùng gắn bó thân thiết.  Em nhớ ngày mình con nhỏ thường hay bị ốm vặt, sốt hoặc ho hắng khiến cho bà nhiều lần phải lo lắng mất ăn mất ngủ để chăm sóc em. Những ngày còn nhỏ em thường thích chơi với búp bê nên bà đi xin những mảnh vải thừa của một tiệm may về nhà rồi dạy cho em biết khâu những bộ quần áo cho con búp bê của mình.
Khi em lớn hơn một chút bà thường dạy em đan lát thêu thùa. Bà còn mua lên về và đan cho em một chiếc áo ấm vô cùng đẹp mắt khiến cho các bạn cùng lớp mỗi lần nhìn thấy em mặc chiếc áo đó đều vô cùng ghen tỵ. Mỗi buổi tối khi em đi ngủ bà ngoại của em thường kể cho em nghe những câu chuyện cổ tích về sự tích chú Cuội, về Cây vú sữa, rồi cậu bé tí hon… rất nhiều câu chuyện thần tiên về một thế giới mộng mơ tươi đẹp đã theo em đi vào trong giấc mơ.

Xem thêm:  Dàn ý bài: Phân tích truyện ngắn Đôi mắt của Nam Cao

Cảm nghĩ về bà kính yêu của em

Cảm nghĩ về bà

Ngày em đi học lần đầu tiên tới trường với biết bao lo lắng ngỡ ngàng, bà ngoại là người đã dắt em tới lớp, rồi trong lúc em ngồi học thì bà ngồi chờ ở ngoài hành lang để mỗi khi em nhìn ra cửa lớp đều thấy bà ở đó mà không lo lắng gì ngồi học tiếp. Bà đã theo chân em tới trường như vậy. Rồi khi em lớn hơn tự đi học được một mình không cần bà phải đưa đón nữa. Nhưng em là đứa bướng bỉnh ít khi đội mũ hay mang áo mưa trong cặp sạch. Vì vậy, mỗi hôm trời đổ mưa bất chợt bà cũng đều mang áo mưa đi tới lớp để đón em về. Mỗi lần nhìn thấy cái dáng quen thuộc của bà nơi cổng trường lòng em lại chợt cay cay xúc động. Em thầm cảm ơn những tình cảm yêu thương mà bà dành cho em. Và em cũng tự hứa với mình từ nay sẽ không quên mang theo áo mưa để bà không phải khổ vì em nữa.

Bà ngoại của em là người rất hiền lành, thân thiện bà luôn sống hòa nhã với bà con lối xóm. Chính vì vậy mọi người xung quanh nơi em ở đều rất yêu mến bà em. Dù ở tuổi ngoài thất tuần nhưng bà em vẫn luôn làm việc rất chăm chỉ, bà trồng những luống rau, trái cà chua, rồi quả bầu, quả bí… mang ra chợ bán tăng thêm thu nhập cải thiện cuộc sống của hai bà cháu. Bà còn nuôi thêm đàn gà để chúng đẻ trứng gà cho em ăn. Mặc dù hàng tháng ba mẹ em đều có gửi tiền về cho hai bà cháu. Nhưng bà em không mấy khi tiêu tới số tiền đó, mà chỉ dành dụm cất đi. Bà bảo rằng giữa họ ba mẹ em phòng khi cần dùng đến. Bà ngoại em cần kiệm cả một cuộc đời nên lúc nào cũng có một cuộc sống rất giản dị, thanh bạch. Bà luôn dạy em không được tham lam những thứ không phải của mình, phải sống trung thực ngay thẳng biết yêu thương, sẻ chia với những nỗi khó khăn, bất hạnh của người khác.

Xem thêm:  Phân Tích Ý Nghĩa Nhan Đề Bài Tràng Giang Của Huy Cận

Bà của em chính là người bà tuyệt vời nhất, bà như bà tiên trong truyện cổ tích vậy luôn cho em những phép nhiệm màu để em vượt qua những khó khăn trong cuộc sống của mình. Mỗi khi gặp khó khăn bất hạnh gì em chỉ cần về bên cạnh bà là lòng lại bình yên tới lạ.

Bình Minh