Phân tích hình ảnh Ông đồ trong bài thơ cùng tên của Vũ Đình Liên

Phân tích hình ảnh Ông đồ trong bài thơ cùng tên của Vũ Đình Liên

Bài làm

Vũ Đình Liên là một nhà thơ đi tiên phong trong phong trào thơ mới, các tác phẩm của ông có giá trị nghệ thuật sâu sắc và tiếng vang còn mãi về sau này. Đánh dấu cho sự thành công trong sự nghiệp thơ văn của Vũ Đình Liên chính là bài thơ “Ông đồ”. Bài thơ thể hiện nỗi hoài cổ của tác giả đối với một nét đẹp truyền thống đang bị mai một dần, nét đẹp truyền thống ấy được bộc lộ qua hình ảnh ông đồ.

Bài thơ ra đời trong hoàn cảnh nền Nho giáo của nước nhà đang ngày càng bị lãng quên, những tinh hoa xưa giờ chỉ còn chút tro tàn, cũng vì vậy mà những ông đồ viết chữ nho không còn nhiều nữa. Hai khổ thơ đầu của bài thơ như được gợi mở, gợi nhớ lại thời kì hoàng kim của Nho giáo, khi mà chữ của ông đồ luôn được tôn trọng:

“Mỗi năm hoa đào nở…

Như phượng múa rồng bay”

Trong hai khổ thơ trên, hình ảnh ông đồ cùng thời gian, địa điểm xuất hiện của ông được hiện lên rõ nét. Mỗi dịp Tết đến xuân về, là khi hoa đào nở rộ, ông đồ lại xuất hiện ngồi viết chữ bán cho mọi người. Sự xuất hiện của ông được lặp lại gắn với quy luật của tự nhiên, sự quen thuộc đối với mọi người. Người ta nhìn thấy ông là nhớ tới những câu đối đỏ, những câu đối mang ý nghĩa về bình an và may mắn mà mà nào cũng cần có để treo trong nhà. Hình ảnh hoa đào tươi thắm, kết hợp với màu đỏ của giấy và mực tàu làm cho câu thơ như một bức tranh gợi tả hình ảnh ông đồ trong thời hoàng kim vô cùng sống động, nổi bật. Thời ấy, người ta ngóng chờ, xếp hàng để được nhận chữ của ông đồ, biết bao nhiêu người thuê viết, người ta kính trọng và trầm trồ khen ngợi trước tài viết chữ của ông. Tác giả so sánh nghệ thuật viết chữ của ông đồ như “phượng múa, rồng bay” thể hiện rằng chữ của ông đồ rất đẹp, rất tinh túy, phóng khoáng và bay bổng. Hai khổ thơ tiếp theo, thể hiện cho bức tranh ông đồ khi đến thời kì thất sủng, thời hoàng kim giờ chỉ còn là tàn tích:

Xem thêm:  soạn bài bàn luận về phép học của La Sơn Phu Tử

“Nhưng mỗi năm mỗi vắng…

Ngoài trời mưa bụi bay”

Một mùa xuân nữa lại tới, cảnh vật lặp lại nhưng thế nhưng sự xuất hiện của ông đồ không còn được mọi người chú ý đến. Dần dần, con người ta đã lãng quên mất văn hóa Nho giáo, đó là cảnh tàn lụi của một nét đẹp văn hóa truyền thống, những tờ giấy đỏ buồn thắm, mực đọng trong nghiên sầu, dù là đồ vật nhưng chính nó cũng có cảm xúc, cũng thấy buồn sầu khi mình bị lãng quên. Đó là nỗi buồn của ông đồ và của cả tác giả. Trong khổ thơ cuối, ta không còn thấy hình ảnh ông đồ nữa, đồng nghĩa với nét văn hóa truyền thống không còn nữa:

“Năm nay hoa đào nở…

Hồn ở đâu bây giờ”

Hoa đào lại nở nhưng ông đồ đã biến mất, đó là sự biến mất của cả một nét đẹp văn hóa, câu hỏi tu từ cuối bài đã thể hiện sự đau lòng, tiếc thương của tác giả đối với ông đồ nói riêng và với nét đẹp văn hóa của dân tộc nói chung.

Như vậy, qua bài thơ “Ông đồ” chúng ta đã được cảm nhận rõ hình ảnh ông đồ hay chính nét đẹp văn hóa dân tộc bị mai một theo thời gian đến nỗi nhạt nhòa bóng dáng. Tác giả vừa xót xa, thương tiếc, vừa nhắc nhở chúng ta nên biết trân trọng những nét đẹp văn hóa của dân tộc.

Xem thêm:  Giải thích bài ca dao Công cha như núi Thái Sơn Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Có thể bạn thích?