Phân tích hình tượng sông Đà trong Người lái đò sông Đà

Đề bài: Phân tích hình tượng sông Đà trong Người lái đò sông Đà của Nguyễn Tuân

Bài làm

Nguyễn Tuân chính là một tác giả nổi tiếng bởi khả năng trong thời kỳ văn học hiện đại của nước nhà. Các tác phẩm của ông đều thể hiện phong cách phóng khoáng của mình. Bài tùy bút "Người lái đò sông Đà" là bài viết được lấy từ nguồn cảm hứng từ một chuyến đi thực tế của nhà văn Nguyễn Tuân trong một chuyến đi Tây Bắc. 
Nhà văn Nguyễn Tuân đã thể hiện một bức tranh thiên nhiên vô cùng tươi đẹp với hình ảnh vô cùng ấn tượng mạnh mẽ với người đọc. Nhà văn Nguyễn Tuân xây dựng hình ảnh con sông Đà bằng ngôn ngữ trữ tình, lãng mạn.

Thông qua ngòi bút sắc sảo của nhà văn Nguyễn Tuân con sông Đà là một con sống lắm chứng bệnh, có lúc thì dịu dàng, nhẹ nhàng, nhưng có lúc lại bẳn gắt, giân dữ gắt gỏng như một con thủy quái hung dữ. Với những ngôn ngữ tình cảm vô cùng uyển chuyển linh hoạt, đã xây dựng hình ảnh con sông Đà vô cùng sống động. Con sông Đà được xây dựng hung bạo, lắm thác ghềnh, như một đứa con ngỗ ngược bất kham, chẳng theo một khuôn khổ nào. Vẻ đẹp của con sông Đà nguy hiểm nhiều khi như một đã dựng thành dựng vách, mặt sông có những lúc mặt sông khi vào đúng 12 giờ trưa thì mới nhìn thấy mặt trời, khi cầm một hòn đá ném từ bên này sông sang bên kia sông tựa như một con hổ vọt sang bên bờ. Nhà văn Nguyễn Tuân đã viết một lối so sánh độc đáo, táo bạo vô cùng tinh tế thể hiện vẻ đẹp hùng vĩ, hoang sơ, hoang dại mang nhiều vẻ nguy hiểm.

Xem thêm:  Phân tích khổ 2 bài Khi con tu hú của Tố Hữu

Phân tích hình tượng sông Đà trong Người lái đò sông Đà

Phân tích hình tượng con sông Đà

Nhà văn Nguyễn Tuân đã xây dựng hình ảnh một con sông Đà vừa hùng vĩ, dữ tợn có những đoạn sống cuồn cuộn khiến người lái đò vô cùng khó khi chèo đò qua những quãng sông này. Tiếng nước của con sông đà thác réo, khiến cho người đọc vô cùng khó cưỡng lại vẻ đẹp của con người đọc thác trâu mộng lồng lộn , tạo ấn tượng mạnh mẽ cho bài tùy bút. Muốn đi qua con sông Đà này cần phải đi qua ba trân chiến vô cùng cam go quết liệt, với những đoạn văn miêu tả chi tiết, dồn dập tác giả Nguyễn Tuân đã thể hiện rõ vẻ đẹp của con sông Đà qua từng chi tiết, thể hiện được vẻ đẹp hùng vĩ, hoang sơ, hiểm ác của nó.. Trận đánh thứ nhất con sông Đà luôn vây ra những thành lũy dòng nước chảy không theo một quy luật nào nên chỉ cần sơ ý người lái đò có thể bị bẻ gãy mái chèo và thuyền sẽ bị lật úp. Trận đánh thứ hai chính là những cửa sinh tử của con sông đà được bố trí không theo quy luật vào bố trí lệch nên chỉ có những người vô cùng hiểu quy luật và tính cách của nó mới có thể tìm đúng cửa sinh, Trân thứ ba chính là cuộc đối mặt cam go giữa người lái đò và con sông. Con sông đà chính là một kẻ thù nguy hiểm số một với những người lái đò.

Xem thêm:  Trình bày ý kiến của em về câu tục ngữ Ăn cây nào rào cây đấy

Hình tượng con sông đà không chỉ mang vẻ nguy hiểm, hung dữ mà còn mang một vẻ đẹp vô cùng nên thơ trữ tình thông qua những nét vẽ tinh tế của nhà văn Nguyễn Tuân con sông đà có sự thay đổi vô cùng khác lạ theo từng mùa khác nhau. Có những lúc con sông đà như một thiếu nữ thả mai tóc dài của mình làm say đắm lòng người. Mùa xuân nước sông xanh màu ngọc bích hấp dẫn sóng sánh, màu thu nước lại đỏ lừ như một người đang giận dữ ai đó. Đôi lúc dòng sông đà lại mang vẻ đẹp vô cùng hoang sợ ỳ bí. Nó như một dòng sông tiền sử hai bền bờ mang một nỗi buồn hoài cổ, mang những dấu tích xưa thật nhẹ nhàng, nên thơ biết bao. Qua đôi mắt tinh tế tỉ mỉ của mình nhà văn Nguyễn Tuân đã xây dựng một dòng sông đà vô cùng nên thơ đẹp hút hồn người đọc để lại dấu ấn khó phai

Bài tùy bút "Người lái đò sông Đà" của nhà văn Nguyễn Tuân luôn để lại ấn tượng mạnh mẽ với người đọc. Khi gấp trang sách lại những câu văn nhẹ nhàng thơ mộng vẫn còn đọng mãi trong tâm trí của người đọc. Hình tượng con sông đà qua ngòi bút của nhà văn được xây dựng thật đẹp đẽ nên thơ khiến cho mỗi chúng ta khi đọc bài tùy bút cảm thấy mình đang lọt vào chốn thần tiên với cảnh đẹp xưa nay chưa từng thấy.

Xem thêm:  Phân tích nhân vật Mỵ trong truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài

Bình Minh