Phân tích nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn nam cao

Đề bài: Phân tích nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của Nam Cao

Bài làm

Nhà văn Nam Cao là một cây bút xuất sắc của nền văn học hiện thực của nước ta trong những năm trước 1945. Nam Cao sáng tác nhiều tác phẩm hay nói về số phận của những người nông dân lao động nghèo khó lam lũ. Truyện ngắn "Lão Hạc" với nhân vật chính là một ông lão nông dân hiền lành chất phác bị xã hội phong kiến thực dân bần cùng hóa xô đẩy tới đường cùng không tìm ra lối thoát phải tự kết liễu đời mình để giải thoát.

Nhân vật Lão Hạc chính là một nhà văn gây ám ảnh để lại trong lòng người đọc những nỗi xót xa. Ông lão là một người nhân hậu, tính tình ngay thẳng sống lương thiện. Lão Hạc sớm góa vợ ông sống cảnh gà trống nuôi con một mình, nhưng người con trai duy nhất của ông khi lớn lên bị người mình yêu chê anh nghèo nên anh đâm ra chán nản bỏ cha đi làm tại đồn điền cao su, bỏ lão Hạc vò võ một mình với con chó làm bầu bạn.

Phân tích nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn cùng tên của nhà văn nam cao

Phân tích nhân vật Lão Hạc

Sự đói khổ đã nhấn chìm cuộc đời bất hạnh của lão Hạc, trong từng trang viết của nhà văn Nam Cao đều thê lương những mảnh đời hiện lên thật lay lắt bởi sự nghèo đói. Nhưng ông lão vẫn luôn giữ được nhân cách của mình, dù cuộc sống đói thê thảm nhiều người vì bần cùng sinh đạo tặc nhưng lão Hạc vẫn luôn giữ được phẩm chất của mình. Lão Hạc sống lương thiện không ăn cắp ăn trộm cũng không buôn gian bán lận để kiếm miếng ăn. Cuộc sống ngày một nghèo khó ông lão không đi làm thuê cho người ta được nữa nên ông ăn của khoai, của săn, củ chuối sống qua ngày, nhưng nhất định không chịu bán mảnh vườn của mình đi. Lão Hạc trân trọng mảnh vườn của mình lắm không bởi cả cuộc đời lão Hạc chẳng có gì cho cho con cả chỉ có mảnh vườn này nên ông muốn để dành cho nó cưới vợ còn có chỗ ở. Ông lão có một người bạn đó chính là con chó Vàng mà con trai lão mang về trước ngày nó lên đường đi đồn điền cao su. Lão Hạc thương con chó như con trai mình vậy lão ăn gì nó ăn đó, nhưng cuộc sống ngày càng khó khăn nên ông lão buộc lòng phải bán con chó của mình đi. Ngày lão Hạc bán chó như ngày ông dứt ruột bỏ đi đứa con của mình vậy. Ông khóc rưng rức những giọt nước mắt rơi trên hõm má khắc sâu những khổ cực mà cuộc đời ông lão trải qua.

Xem thêm:  Tả một con vật nuôi trong nhà

Nhân vật lão Hạc cũng là một người cha thương con vô cùng, ông thương con bằng tình thương của một người cha cùng với tình thương của người mẹ. Nên nó nhiều hơn gấp đôi so với những người đàn ông bình thường khác. Cả cuộc đời ông chỉ dành cả cho con, nên khi có người đòi mua mảnh vườn của ông lão. Lão Hạc nhất định không bán, dù lão biết sớm muộn gì chúng cũng tìm cách để cướp được mảnh vườn của ông, nên ông đã tìm tới cái chết để giải thoát mình và để giữ bằng được mảnh vườn cho con trai mình sau này trở về ấy vợ con có chỗ ở. Tình thương yêu con vô bờ bến của ông lão khiến người đọc vô cùng nể phục, ngưỡng mộ tình cảm của một người cha dành hết tình yêu cho người con của mình.

Lão Hạc đã lựa chọn cho mình một kết thúc thật sự rất bi thảm khiến người đọc vô cùng xót xa thương xót. Lão Hạc đã xin bả chó rồi tự mình kết thúc cuộc đời oan nghiệt này. Nhưng trước khi chết ông lão đã sang nhà hàng xóm, đó là một người hàng xóm mà ông lão tôn trọng và tin tưởng thầy giáo để gửi giấy tờ nhà đất cho con trai và gửi theo số tiền bán chó gồm 30 đồng để chẳng may có lúc ông lão nằm xuống thì hàng xóm làm ma chay giúp. Lão Hạc là người có lòng tự trọng nên ông lão không muốn khi mình chết rồi mà hàng xóm còn phải suy nghĩ nhiều về mình. Lão Hạc hiểu trong bối cảnh nhiều khó khăn như hiện tại không nên để lại gánh nặng cho hàng xóm bởi họ cũng đang khó khăn lắm. Nên ông lão đã gửi luôn cả tiền lo tang sự cho mình.

Xem thêm:  Bài viết cảm nhận về mái trường, thầy cô

Nhân vật lão Hạc là một nhân vật vô cùng ấn tượng được nhà văn Nam Cao xây dựng vô cùng sâu sắc trung thực để lại trong lòng bạn đọc nhiều cảm xúc khó quên. Dù tác phẩm "Lão Hạc" được nhà văn Nam Cao sáng tác đã gần 80 năm nhưng giá trị của nó vẫn còn sống mãi.

Bình Minh