Suy nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Đề bài: Suy nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Suy nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác  – Bài làm

Lãnh tụ Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ vô cùng vĩ đại, một nhân vật lớn của nước Việt Nam chúng ta. Ông chính là người đã tìm ra con đường cách mạng đưa nước ta thoát khỏi kiếp nô lệ tối tăm. Người là được ví như một người cha của cả dân tộc chúng ta. Một người tuy không kết hôn sinh ra một người con ruột thịt nào nhưng mỗi con dân Việt Nam đều coi người là cha, là ông của mình.

Bài thơ "Viếng lăng Bác" được tác giả Viễn Phương viết vào năm 1976 khi đất nước chúng ta đã hoàn toàn thống nhất cả hai miền Nam – Bắc và tác giả có dịp ghé thăm Hà Nội đến lăng Bác và dâng lên người những bông hoa của lòng thành kính. Lần đầu được ghé thăm lăng Bác tác giả Viễn Phương đã bày tỏ lòng xúc động của mình. Tác giả xưng với Bác Hồ là con thể hiện tình cảm yêu mến của một đứa con xa cách người cha của mình lâu ngày nay mới được gặp gỡ.

"Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác
Đã thấy trong sương hàng tre bát ngát,
Ôi! Hàng tre xanh xanh Việt Nam
Bão táp mưa sa, đứng thẳng hàng"

Trong khổ thơ đầu của bài thơ "Viếng lăng Bác" thể hiện tình cảm giản dị của tác giả Viễn Phương khi lần đầu từ niềm Nam xa xôi ra Hà Nội và gặp được thần tượng của mình. Từ xa nhìn vào lăng Bác người ta thấy những hàng tre xanh mướt mọc quanh lăng. Hình ảnh những cây tre được ví là hình ảnh ẩn dụ của những người dân lao động Việt Nam lúc nào cũng kiên cường ngay thẳng sống hiên ngang trong gió bão, và có tinh thần đoàn kết vô cùng lớn.

Xem thêm:  Tả quyển sách Tiếng Việt lớp 5 tập 2 của em

Suy nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Suy nghĩ về bài thơ Viếng lăng Bác

Sự xuất hiện của những cây tre trong những bài thơ không phải là mới lạ mà cây tre đã trở thành người bạn gần gũi thân thuộc, là nguồn cảm hứng sáng tác của rất nhiều nhà văn nhà thơ làm nên những tác phẩm bất hủ trong nền thi ca Việt Nam. Hình ảnh những cây tre kiên cường bất khuất, sống được ở mọi  loại đất dù đất sỏi, đất cằn, đất đá vôi… đã đi vào sử sách. Nó như những đức tính tốt đẹp của người nông dân Việt Nam càng khó khăn trong gai càng kiên cường không bao giờ gục ngã.         

"Ngày ngày mặt trời đi qua trên lăng
Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ,
Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân…"

Trong khổ thơ thứ hai của bài thơ "Viếng lăng Bác" ta thấy được trong hai câu thơ đầu xuất hiện hình ảnh của hai mặt trời. Một mặt trời của thiên nhiên tỏa sáng cho cây cỏ hoa lá khắp muôn nơi. Một mặt trời chính là Bác Hồ kính yêu của chúng ta – người được tác giả Viễn Phương ví như mặt trời chỉ đường dẫn lối cho mỗi người dân Việt Nam đi qua kiếp sống nô lệ tăm tối, tìm ra con đường tự do, ánh sáng văn minh hạnh phúc của mình.

Xem thêm:  Soạn Bài Sử Dụng Một Số Biện Pháp Nghệ Thuật Trong Văn Bản Thuyết Minh

Trong hai câu thơ sau của khổ thơ thứ hai thể hiện sự tiếc thương của những con dân Việt Nam trước sự mất mát to lớn đó chính là sự ra đi của chủ tịch Hồ Chí Minh. Dù Bác Hồ không còn nữa nhưng người vẫn sống mãi trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam yêu nước. Họ vẫn luôn nhớ tới người và ngày ngày tới viếng người dâng lên người những bông hoa tươi thắm của lòng biết ơn, sự thành kính.

"Bác nằm trong giấc ngủ bình yên
Giữa một vầng trăng sáng dịu hiền.
Vẫn biết trời xanh là mãi mãi
Mà sao nghe nhói ở trong tim"

Trong khổ thơ này tác giả Viễn Phương đã khiến nhịp thơ lặng hẳn đi khi viết về Bác Hồ với giấc ngủ hiền dịu, thanh thản. Bác nằm ở đó chỉ như một giấc ngủ mà thôi. Trên khuôn mặt Bác vẫn còn một vầng hào quang tỏa sáng xung quanh của người. Một vầng trăng dịu dàng, thanh cao một con người cả cuộc đời thanh liêm, yêu nước. Bác đã dành trọn vẹn cuộc đời của mình cho sự nghiệp thống nhất nước nhà, cho tới lúc người đi thì trong trái tim người vẫn canh cánh một nỗi niềm chỉ mong hai miền  Nam – Bắc thống nhất, mỗi người dân được hưởng thái bình yên vui.

Con người ta sinh – lão – bệnh -tử là việc hiển nhiên của cuộc sống nhưng khi Bác ra đi chúng ta không khỏi tiếc nuối và cảm thấy xót xa về sự ra đi của người. Một con người vô vàn kính yêu của cả dân tộc ta

Mai về miền Nam thương trào nước mắt
Muốn làm con chim hót quanh lăng Bác
Muốn làm đóa hoa tỏa hương đâu đây
Muốn làm cây tre trung hiếu chốn này…

Trong khổ thơ cuối của bài thơ "Viếng lăng Bác" của Viễn Phương thể hiện khát khao mong ước được ở bên Bác của tác giả. Điệp từ "muốn làm" thể hiện những mong ước giản dị chân thành của tác giả khi muốn được mang sức lực bé nhỏ của mình dâng lên Bác Hồ kính yêu những gì tốt đẹp nhất. Tác giả muốn làm con chim mang lời ca tiếng hót của mình cho Bác, muốn làm bông hoa tỏa hương quanh Bác, muốn làm cây tre để trung hiếu và tỏa bóng mát cho Bác…Từng câu thơ thể hiện sự thành kính của tác giả Viễn Phương dành cho Bác Hồ chân thành, giản dị.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Vội vàng

Bài thơ " Viếng lăng Bác" của nhà thơ Viễn Phương thể hiện tình cảm chân thành của một con dân trước một vị lãnh tụ vĩ đại của đất nước. Toàn bộ bài thơ toát lên vẻ thành kính, yêu thương thiết tha vô bờ của tác giả dành cho Bác Hồ.

Bình Minh