Tả về quê hương thân yêu của em

Tả về quê hương thân yêu của em

Bài làm

Quê hương mỗi người chỉ một

Như là chỉ một mẹ thôi

Dù có đi đâu xa, em cũng không thể quên nơi chôn rau, cắt rốn. Hiện nay, đang ngồi trên ghế nhà trường em nghĩ sẽ học tập giỏi để mai này lớn lên, xây dựng quê hương em ngày càng giàu đẹp.

Đã lâu em không có dịp về quê thăm ngoại. Hôm nay sau một kỳ học vất vả em được bố mẹ thưởng về quê chơi. Chao ôi! Quê em đổi mới nhiều quá !

Từ xa nhìn lại quê hương em như một bức tranh nhiều sắc màu. Đến gần là rặng tre làng , cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay. Trước cửa nhà bà ngoại là một dòng sông đáy hiền hòa chảy quanh năm .Những trưa hè nóng bức, chúng em thường lội xuống dòng sông để rửa chân tay và tắm mát .Dòng sông như ôm những đứa con vào lòng .Đông vui và tấp nập nhất là lúc 6-7 giờ sáng .Đó là lúc các bạn học sinh đi học, các bác đi làm và các cô đi chợ trên chiếc cầu nối từ bờ sông này sang bờ sông kia. Ở dưới sông thuyền bè xuôi ngược. Trước mặt em là cánh đồng lúa. Từ xa cánh đồng như một tấm thảm màu xanh. Lác đác có vài bác nông dân đi thăm lúa.Xa xa những đàn cò trắng đang bay lượn trên bầu trời xanh thẳm.Phía đằng đông bác mặt trời đang từ từ nhô lên sau lũy tre làng chiếu những tia nắng vàng nhạt xuống cánh đồng lúa .Em bước xuống dưới nhà chỉ cần bước qua khỏi cồng là đã đứng trên con đường làng . Em nghe mẹ kể rằng: “ Con đường này trước đây là con đường đất khi trời đổ mưa thì đường trơn như đổ mỡ và có rất nhiều ổ gà .Ngày ấy mẹ đi học toàn bị ngã nước bắn hết cả quần áo phải về nhà thay.” Thế mà giờ đây được sự quan tâm của xã con đường làng em đã được khoác trên mình một tấm áo bê tông. Hai bên đường trước đây mẹ bảo là những nhà mái tranh vách đất cứ mưa là bị dột. Ngày ấy cũng chưa có đèn điện cứ đến tối là thắp đèn dầu … Thế mà giờ đây hai bên đường san sát những ngôi nhà cao tầng mọc lên. Đèn điện được thắp sáng trưng.Những cột giàn ăng ten dựng lên cao ngất. Chắc hẳn ở những miền quê trên đất nước ta có rất nhiều nơi có cảnh đẹp và sự đổi mới giống như quê  em.

Xem thêm:  Giải thích bình luận câu nói của Nam Cao trong Đời thừa “Văn chương không cần đến những người thợ khéo tay…”

Em nghĩ lớn lên dù có đi đâu xa em cũng không thể quên nơi chôn rau cắt rốn. Em hứa sẽ học tập thật giỏi để mai sau lớn lên xây dựng quê hương em ngày càng giàu đẹp để không phụ công lao của thầy cô và cha mẹ.