Ý nghĩa nhan đề bài truyện ngắn Bến Quê

Ý nghĩa nhan đề bài truyện ngắn Bến Quê

ĐOẠN VĂN PHÂN TÍCH Ý NGHĨA NHAN ĐỀ BẾN QUÊ SỐ 1

Có những tác phẩm dù đã khép lại nhưng vẫn để trong lòng người đọc nhiều ám ảnh, suy nghĩ. Một chi tiết, một câu nói, một khung cảnh… tất cả đều có thể lưu giữ những giá trị sâu sắc. Nhưng đặc biệt hơn cả chính là nhan đề của tác phẩm. Ở đó chứa đựng toàn bộ thông điệp ý nghĩa mà tác giả muốn gửi gắm đến bạn đọc về con người, về cuộc đời, những triết lí nhân văn đáng suy ngẫm. “Bến quê” của Nguyễn Minh Châu cũng không nằm ở vòng ngoại lệ. Nhắc đến bến quê, ta liền nghĩ đến nơi thân thuộc nhất của mình. Ấy là nơi gần gũi, cũng là nơi thiêng liêng nhất, cất giấu bao kỉ niệm. Là nơi quê hương gắn bó thân thiết, là mái nhà ấm cúng bao tiếng cười, là những khung cảnh bình dị mộc mạc… Tất cả chính là bến quê, là nơi mà ai cũng muốn trở về sau bao mỏi mệt vất vả. Với Nhĩ, sau bao năm tuổi trẻ bôn ba ngoài kia, với những cám dỗ, những cảnh đẹp trên thế giới, khi đến tuổi xế chiều mắc bệnh hiểm nghèo, lặng nhìn qua ô cửa sổ, anh mới nhận ra khung cảnh rất đỗi bình thường bên phía bờ sông kia, mình lại chưa từng đặt chân tới dù chỉ một lần. Câu chuyện nhẹ nhàng, tưởng chừng như không hề có cốt truyện, chỉ xoay quanh “bến quê” giản dị kia, nhưng lại chứa đựng biết bao điều phải trăn trở. Với Nhĩ, “bến quê”, đó là bãi sông với những bông hoa vàng, là người vợ tần tảo yêu thương, là đứa con trai, là những điều nhỏ nhặt đơn giản nhất mà anh đã bỏ quên suốt những năm tháng tuổi trẻ, để đến lúc nhận ra thì đã quá muộn và ngắn ngủi. Hai chữ “Bến quê” – nhan đề của câu chuyện mà Nguyễn Minh Châu đã đặt bút viết ra, như nhắc nhở ta rằng hãy nâng niu và quý trọng hết thảy những gì quanh ta, đừng để bản thân phải hối hận sau này.

Xem thêm:  Soạn Bài Tìm Hiểu Chung Về Văn Bản Thuyết Minh

ĐOẠN VĂN PHÂN TÍCH Ý NGHĨA NHAN ĐỀ BẾN QUÊ SỐ 2

Những câu chuyện của Nguyễn Minh Châu luôn giản đơn mà chứa đựng bao triết lí. Bắt đầu từ nhan đề của tác phẩm, tưởng chừng như dễ hiểu nhưng hóa ra lại mang nặng nhiều thông điệp đến thế. “Bến quê” cũng là một nhan đề như vậy. Câu chuyện xoay quanh nhân vật Nhĩ – một anh chàng dành cả cuộc đời mình ở bên ngoài thế giới nhộn nhịp để khám phá mọi nơi, tìm hiểu mọi điều mới lạ – đến tuổi xế chiều không may lại mắc bệnh hiểm nghèo mà liệt toàn thân, từ đó anh sống dựa vào sự chăm sóc của vợ mình. Đưa mắt nhìn ra khung cảnh bình dị phía bên kia bờ sông qua ô cửa sổ nhà mình, thấy được đám trẻ con nô đùa, những hàng cây, tia nắng… – một bức tranh rất đỗi bình thường, một khung cảnh không hề có gì ấn tượng. Ấy thế nhưng, nó chính là mấu chốt của tất cả. Nhĩ chưa từng một lần đặt chân đến bên kia bờ sông. Và đó chính là “bến quê” mà anh đã bỏ lỡ suốt cả cuộc đời mình. “Bến quê” ấy là bãi bồi bên kia sông, là những bông hoa vàng, là nước sông đỏ nặng phù sa, là khung cảnh bình yên, là người vợ dịu hiền của Nhĩ… bình dị vậy thôi nhưng anh đã nhận ra điều đó quá muộn màng. Nguyễn Minh Châu đã gửi gắm vào nhan đề tác phẩm lời nhắc nhở người đọc về một nơi chốn gần gũi thân thương, nơi chôn cất những kỉ niệm đáng nhớ, là vòng tay yêu thương của người bên cạnh… tất cả ta đều phải trân trọng, đều phải nâng niu. Để rồi ta không phải thấy nuối tiếc, hối hận vì đã bỏ lỡ một góc trời thân thương đến thế.

Xem thêm:  Thuyết minh về con vật nuôi trong gia đình mà em yêu thích

Có thể bạn thích?